Nghĩ con dâu vô sinh, mẹ chồng tìm đến cô bồ ngon ngọt dụ cô ta sinh con ai dè nhận về cái kết đắng

Nghĩ con dâu vô sinh, mẹ chồng tìm đến cô bồ ngon ngọt dụ cô ta sinh con ai dè nhận về cái kết đắng

Từ ngày về làm dâu nhà Thành, Liên chỉ mới được thở phào và sống đúng nghĩa như 1 con người trong năm đầu tiên. Còn những năm sau đó cô sống như địa ngục vậy nguyên nhân là do cưới mãi mà chẳng sinh được con. Bố mẹ chồng thì mong ngóng từng ngày đã thế mẹ Thành cũng chẳng vừa, suốt ngày chọc ngoáy khịa khoáy con dâu đủ kiểu:

– Tao đã bảo mày rồi, lấy phải cái đứa mông không có như thế thì làm sao mà biết đẻ được. Nói mãi mà mày có nghe đâu.

Mẹ nói bé thôi vợ con nghe thấy bây giờ.

– Cho nó nghe, sự thật là thế mà, con dâu người ta đẻ xòn xòn đứa này đến đứa khác con dâu mình á chỉ thấy ăn với chơi thôi chứ đẻ đái chả biết. Đúng là chỉ tổ báo hại nuôi tốn cơm mà thôi, cái kiểu đó á, hàng hóa thì người ta cũng thanh lí hạ giá lâu lắm rồi, có khi chẳng ai thèm mua ấy chứ.

Tay Liên run rẩy cầm bát canh trong bếp cũng không vững nữa, từng lời mẹ chồng nói như mũi dao đâm vào trái tim cô. Từ ngày về làm dâu Liên làm quần quật như trâu như ngựa chứ có hề lười biếng như bà nói đâu. Nhiều hôm nấu cơm xong dọn sẵn ra đấy mời từng người xuống ăn chẳng ai ho he gì nên cô ôm đồ đi giặt, đến lúc quay xuống thì thấy họ phần cho mình mâm cơm thừa canh cặn toàn xương là xương mà nghẹn lòng.

Chuyện cô không có con là do chồng chứ không phải do cô chỉ có 2 vợ chồng biết. Thấy vợ thiệt thòi nhiều khi Thành cũng thấy có lỗi lắm. Thời gian đầu anh bàn với vợ nói ra sự thật cho vợ bớt khổ nhưng Liên không cho, vì yêu nên cô luôn nghĩ cho anh, vì yêu nên cô luôn cố cắn răng chịu đựng chỉ mong rằng Thành đối tốt với mình là được.

3 năm đầu Thành chỉ có vợ, nhưng rồi đến năm thứ 4 anh đã có bồ bên ngoài. Phần vì mệt mỏi khi thấy vợ và mẹ qua lại nên anh chán về nhà, phần vì Thành muốn thử xem ngủ với người khác có làm cho người ta có bầu hay không?

Ban đầu Liên không hề hay biết chuyện đó, cô vẫn cun cút chịu đựng vẫn là ô sin miễn phí cho nhà chồng và là cái bồ đựng chửi cho bà mẹ chồng ghê gớm. Nhiều lúc cô mệt mỏi đến mức không dám thở mạnh, cô luôn học cách nhẫn nhịn nhưng sức chịu đựng dường như sắp hết hạn.

Mọi thứ cứ diễn ra như thế cho đến 1 ngày bà mẹ chồng phát hiện ra con trai mình có bồ sau khi nghe được cuộc điện thoại của Thành. Thay vì mắng con bà lại tỏ ra sung sướng, bà theo dõi để biết được nhà cô kia. Hôm đó bà ta ăn mặc chỉn chu rồi lấy xe phóng đi, trước khi đi bà còn nói với Liên:

– Cô làm mà cuốn xéo dần đi, tôi đi kiếm con dâu và cháu đích tôn đây. Thằng Thành sắp đá cô ra khỏi nhà rồi, nó có người khác rồi.

Liên nghe xong rụng rời tay chân, cô nhớ lại biểu hiện của chồng và bủn rủn khi nhận ra bà ta nói thật chứ không phải đùa. Tới chỗ cô bồ ở, mẹ Thành đon đả:

– Bác là mẹ của Thành đây cháu, bác vào nhà chút được không?

Cô bồ ngạc nhiên vô cùng nhưng vẫn để bà ta vào:

– Bác tới đây có việc gì không ạ?

– Bác mới biết chuyện 2 đứa, nhưng con yên tâm bác không phản đối đâu. Cái đứa con dâu vô dụng nhà bác ấy mà, nó không biết đẻ, nên giờ bác tha thiết có 1 đứa cháu. Nếu con có thể sinh cháu cho bác thì bác sẽ để con đường hoàng bước vào nhà làm dâu, con muốn gì bác cũng cho hết.

Cô bồ nghe xong liền cười:

– Ôi cháu cặp cho vui thôi bác ơi, chứ anh Thành nhà bác không thể làm bố mà bộ bác không biết điều đó hả? Anh ấy bị vô sinh nên bọn cháu ngủ với nhau có khi nào dùng bảo hộ gì đâu ạ. Cháu cũng sắp cưới chồng rồi, bao giờ bạn trai cháu đi nước ngoài về là cháu cưới, cháu không làm dâu nhà bác đâu ạ.

– Cái gì cơ, cô nói gì cơ, thằng Thành nhà tôi bị vô sinh ư?

– Vâng, con dâu nhà bác lâu nay cứ chịu tội thay anh ấy, thú thực cháu thấy chị ấy thật đáng thương. Thôi bác về đi cháu với anh Thành sắp chấm dứt rồi bác đừng tìm cháu nữa nhé.

Nghĩ con dâu vô sinh, mẹ chồng tìm đến cô bồ ngon ngọt dụ cô ta sinh con ai dè nhận về cái kết đắng
Nghĩ con dâu vô sinh, mẹ chồng tìm đến cô bồ ngon ngọt dụ cô ta sinh con ai dè nhận về cái kết đắng

Lúc này bà mẹ chồng Liên mới ngớ người ra, bà ta không nghĩ cô bồ đó lại là loại gái ấy, cặp bồ chỉ cho vui. Bà càng không tin nổi con mình bị vô sinh. Suốt chặng đường nghĩ lại những gì mình đã chì chiết con dâu bà lại rùng mình thấy có lỗi. Mẹ chồng Liên nghĩ bụng về nhà bà sẽ hối lỗi và cầu xin Liên tha thứ, nào ngờ về tới nơi đã thấy con dâu chuyển đồ đạc lên xe:

– Con làm gì đấy, con chuyển đồ đi đâu?

– Thưa mẹ con xin về nhà bố mẹ con ạ, mẹ nói đúng đã đến lúc con nên cuốn xéo khỏi địa ngục này rồi đơn con viết và để bàn rồi đấy mẹ bảo chồng con kí giúp con. Biết là bệnh vô sinh thì khó chữa nhưng dù sao cũng chúc mẹ sớm kiếm được cháu đích tôn. Đã đến lúc con nên sống như 1 con người rồi, chào mẹ.

– Liên à, nghe mẹ nói đã, khoan hãy đi con. Mẹ sai rồi, xin con đừng đi.

– Thôi mẹ, con mệt rồi, con không tha thiết gì nơi đây nữa. Mẹ giữ gìn sức khỏe còn tuyển dâu mới.

Liên lên xe rồi đi mất hút mặc kệ mẹ chồng nài nỉ, giờ bà mới ân hận vì tệ bạc với con dâu thì đã quá muộn. Còn Thành anh cũng không có tư cách gì để cầu xin vợ quay về nữa.

Bài viết cùng chủ đề:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *